Giỏ hàng

Vì mẹ xứng đáng được hanh phúc!

Tôi sinh ra trong một gia đình bình thường, bố là công nhân, mẹ là thợ may. Kinh tế gia đình chỉ ở mức vừa đủ nên ngay từ năm nhất Đại học tôi đã cắm cúi đi làm thêm. Công việc đầu tiên là bưng bê phục vụ với mức lương 12 nghìn/giờ, ngày nào đi làm là cứ đến 3 giờ sáng tôi mới đi ngủ được. Làm tầm 1 tháng được vỏn vẹn hơn 600 nghìn. Tôi xin nghỉ. Điều đầu tiên tôi học được là kiếm ra đồng tiền vất vả đến nhường nào, thức đến ba giờ sáng thực sự mệt mỏi. Vậy mà mẹ tôi ngày nào cũng quần quật việc nhà và tiếng máy may cứ xình xịch đến 2 giờ sáng. Sau đó tôi xin làm telesale cho một Trung tâm tiếng Anh, và lần đầu tiên tôi phải nghe những lời khó nghe từ khách hàng mà chẳng được bức xúc than thở lấy một câu, chẳng như những lần cãi lời mẹ ở nhà, đúng ra là chưa một lần tôi chịu thua mẹ. Rồi thì bị trừ lương vì đầy thứ lý do vô lý hay ngoài ý muốn, đâu có chỗ nào mà màu hồng công lý phủ đầy như nơi mẹ. Tôi lại xin nghỉ việc và chạy vặt chỗ này chỗ khác kiếm tiền tiêu vặt 1 đến 2 triệu đồng mỗi tháng, lúc thì đi diễn, lúc lại đi phát tờ rơi, có khi đi phục vụ tiệc cưới. Lắm lúc tôi hỏi sao mình cực vậy nhỉ, trong khi bạn bè ai cũng có vẻ vô tư đi học thoải mái, lúc nào cũng bàn về chuyện làm điều mình thích. Còn tôi, chỉ dám làm điều đó một cách âm thầm, và chạy đôn chạy đáo khắp nơi kiếm dăm ba trăm bạc để bù vào cho cái sở thích của mình.

Tất nhiên là tôi học không giỏi như thời huy hoàng phổ thông, lên Đại học, tôi chỉ xác định ở mức khá, dành thời gian đi làm thêm, thành tích học tập im bặt. Tôi tự ti với bạn bè và làm mọi thứ một cách nửa vời. Và tôi với gia đình bắt đầu mâu thuẫn, khi tôi cứ im bặt và chẳng có thành tích gì nổi trội, bạn bè cũng có những đứa nhìn tôi bằng bảng điểm. Dần dần tôi áp lực đến ngạt thở. Gồng gánh đủ thứ trên vai, hoài bão của bản thân, thành tích học tập, kinh tế gia đình, mâu thuẫn quan điểm,… tôi mệt mỏi và cuộc sống như bế tắc. Mọi thứ cứ như vậy rồi đến đỉnh điểm, bố tôi tức giận nhìn tôi và cho rằng tôi chỉ biết sống cho bản thân mình, rằng tôi không cố gắng. Lúc đó, mặc dù đang giận nhau nhưng mẹ tôi đã ôm chặt lấy tôi và nói với bố hãy cho tôi thêm thời gian để chứng minh con đường tôi chọn…

Tôi nhìn lại bản thân, lời của bố tôi cũng chẳng sai, tôi chẳng làm được gì trong thời gian qua cả, đối với gia đình khác thì những thứ tôi làm chẳng có ý nghĩa gì, nhưng với gia đình tôi thì mỗi ngày tôi không nỗ lực, tôi chưa trưởng thành thì đó là một gánh nặng rất lớn. Tôi nhìn lại mẹ mình, dáng người gầy rộc đi, từ một mĩ nhân nổi tiếng khắp làng trở nên chai sạn, khuôn mặt đầy vết nám vì không được bảo vệ khi đi nắng, đôi môi tái nhợt quanh năm, đôi mắt cũng đã hiện rõ những vết chân chim từ lúc nào, tay chân trở nên khô sạm… Cuộc sống của mẹ tôi ngoài tôi ra chẳng có gì nữa cả… Tôi chênh vênh giữa những suy nghĩ của bản thân, so với những năm tháng vất vả nuôi tôi, thì chút áp lực tôi đang chịu có là gì. Tôi hạ quyết tâm, xác định mục tiêu gần ngay trước mình nhất, lần lượt hoàn thành, dần dần tiến bộ. Động lực chính là mẹ, là xây dựng kì quan của mẹ ngày một đẹp đẽ to lớn, chẳng cần so sánh với ai, chỉ cần luôn tốt hơn hôm qua, bền bỉ trở thành một người có ích là mẹ đã tự hào lắm rồi. Ngày tôi tốt nghiệp Đại học, ngày tôi nhận tháng lương đầu tiên, ngày tôi được thăng tiến,… nước mắt mẹ vỡ òa. Từng bước một, mẹ đẩy tôi bay cao bay xa với những ước mơ và hoài bão bản thân.

Tôi còn nhớ trước khi tốt nghiệp một tháng, lần đầu tiên tôi mang những đồng tiền tiết kiệm của mình để mua cho mẹ một bộ mỹ phẩm của Lagivado và một thỏi son màu hồng đất cũng của Lagivado, tôi muốn trong ngày lễ quan trọng đó, mẹ tôi là người xinh đẹp nhất.


Ngày hôm nay, khi đã vững vàng trên đôi chân của mình, tôi muốn chăm sóc cho mẹ, muốn mẹ như những người mẹ khác mà tôi từng gặp khi lăn lộn với cuộc sống, muốn mẹ được là phái đẹp. Ngoài cái hoài bão sự nghiệp lớn lao kia, có một giấc mơ tôi luôn muốn thực hiện. Là được thấy mẹ ngồi trước gương chăm sóc làn da mỗi ngày một cách thật thoải mái và dùng những sản phẩm tốt nhất, được đắp mặt nạ và xóa đi vết chân chim cho mẹ, thấy mẹ cười với sắc hồng rạng rỡ trên môi. Ngày hôm nay, và mãi sau này nữa, với đôi tay này, tôi muốn mẹ xinh đẹp hạnh phúc như tất cả phụ nữ khác, và hạnh phúc nhiều hơn nữa!
(Nguồn hình ảnh sưu tầm)